当前位置: 首页 > 新闻动态 > 出国留学 > 正文

越南外教 杜氏演(原文)-THƯ GỬI CON GÁI

    2015年02月02日 11:25    点击:
 

THƯ GỬI CON GÁI

SùngTả, ngày 8 tháng 12 năm 2013

Con gái yêu của mẹ!

Vậy là mẹ đã xa quê hương Việt Nam được 96ngày rồi đấy. Thời gian 96 ngày so với cả cuộc đời thì thật là ngắn ngủi, nhưngso với việc mẹ phải xa gia đình thân thương, xa con thì quả là dài vô tận... Mẹnhớ nhà và rất nhớ con.

Mẹ không quên, hôm chuẩn bị đi công tác ở QuảngTây - Trung Quốc con nói với mẹ: "Mẹ đi nhớ viết thư về cho connhé!". Mới đầu mẹ hơi ngạc nhiên, bây giờ công nghệ thông tin hiện đại nhưthế, tại sao con không nói: "Mẹ nhớ gọi điện về cho con nhé!" hay"Mẹ nhớ skype thường xuyên cho con nhé!". Mẹ nhìn sâu vào trong mắtcon, mẹ hiểu con đang tuổi lớn, cái tuổi thích được tìm tòi, khám phá thích đượcnghe kể thật nhiều về những chân trời mới lạ.

Con yêu! Con cónhớ không? Mẹ đến Quảng Tây - Trung Quốc vào một ngày mùa thu. Ở Việt Nam mùathu là mùa đẹp và lãng mạn nhất trong năm, cũng là mùa sau 3 tháng nghỉ hè conlại bắt đầu cho một năm học mới. Hôm ấy, trời Quảng Tây nắng nhẹ. Mẹ vừa sang tớiđất nước bạn thì đã có đồng nghiệp đón. Ngồi ô tô đi trên con đường rải nhựađen bóng và bằng phẳng, hai bên đường những khóm hoa nhiều màu sắc đang nở rộ,xa xa là những dãy núi bồng bềnh mây trắng, những bãi mía, vườn chuối nhìn húttầm mắt. Mẹ thật sự bị lôi cuốn bởi nét đẹp của thiên nhiên, cảnh vật chốn này.

Sùng Tả nơi mẹ đến công tác là một thành phốtrẻ, mới có 10 năm tuổi. Đi tới đâu mẹ cũng thấy các công trình xây dựng, nhàcao tầng đang mọc lên san sát. Đường xá được sửa chữa và làm mới. Trong tươnglai gần, thành phố này sẽ rất sầm uất, đẹp và hiện đại con ạ.

Học viện Sư phạm dân tộc Quảng Tây là trườngmẹ đến dạy học. Trường có khuôn viên rộng khoảng hơn 1000ha, toàn bộ khu vựctrường đã được quy hoạch rất phù hợp. Hiện nay, trường vẫn đang tiếp tục xây dựng.Con có biết không? Khi đi từ cổng chính vào trường mẹ nhìn thấy phía bên tay phảigồm ba dãy nhà cao tầng dành riêng cho khu làm việc của cán bộ, giáo viên. Mộtthư viện cao 3 tầng to, đẹp nằm giữa trung tâm của trường. Phía bên trái là nămdãy phòng học cao 5 tầng. Vào sâu hơn nữa là nhà đa năng, sân vận động, nhà ăncủa giáo viên và sinh viên. Cuối cùng mới đến khu ký túc xá của các anh chịsinh viên và khu nhà ở dành cho cán bộ giáo viên trong trường. Dãy nhà nào cũngcao 5 đến 6 tầng cơ đấy. Phòng ở mà nhà trường cấp cho mẹ rất rộng rãi, thoáng,đẹp và có đủ mọi tiện nghi. Mẹ ấn tượng với nơi này vì mỗi buổi sáng thức dậy thấyvô cùng sảng khoái bởi bầu không khí trong lành, tiếng chim hót líu lo. Mẹ cũngđã quen dần với hình ảnh, cứ 7h30 trên con đường từ ký túc xá dẫn tới khu giảngđường từng đoàn sinh viên kéo nhau lên lớp. Nhìn từ xa những chiếc ô xinh xinhche nắng giống như những chú bướm khổng lồ nhiều màu sắc đang bay lượn. Tiếngnói, tiếng cười rạng rỡ trên từng gương mặt trẻ, trông thật đáng yêu!

Mỗi buổi chiều khi lên lớp về, mẹ vẫn thườngđược nghe tiếng sáo vi vu của một cụ già trên 70 tuổi. Tiếng sáo nghe vừa thânquen vừa da diết gợi cảm giác thân thiết như ở quê nhà. Nhìn mấy ông bà bật nhạctập thể dục, bồng cháu đi chơi... mọi nỗi nhớ như vỡ òa. Chao ôi mẹ nhớ nhà, nhớcon đến nao lòng.

Con yêu của mẹ!

Chắc con sẽ rất thắc mắc, mẹ lên lớp dạy cácanh chị sinh viên như thế nào? Buổi lên lớp đầu tiên, mẹ thực sự choáng ngợp bởisự đầy đủ các tiện nghi trong phòng học. Máy tính, phông chiếu, máy camera, bànghế ... rất tiện cho giáo viên khi lên lớp. Chính điều này làm mẹ vững tin hơnkhi đứng trên bục giảng. Thời gian đầu mẹ đã rất vất vả vì sự bất đồng ngôn ngữ,nhưng nhờ có máy tính, có Intenet mà mọi vướng mắc dần dần cũng qua. Mẹ vẫn luônnói với con rằng: "Khi gặp khó khăn, mình cần phải bình tĩnh và suy nghĩthật kỹ để tìm cách vượt qua nó". Khi mới sang trường này, mẹ không biếtai cả. Nhưng giờ đây, mẹ đã có đồng nghiệp, bạn bè, sinh viên sẵn sàng giúp đỡnhững khi khó khăn. Sống và làm việc ở đâu cũng vậy con ạ, cần phải biết hòa đồngvà tôn trọng lẫn nhau. Mọi người nơi đây rất nhiệt tình, cởi mở, thân thiện. Cónhững thứ bảy, chủ nhật mẹ được đồng nghiệp mời đến nhà ăn cơm thân mật nhưtrong gia đình. Có những ngày nghỉ các anh, chị sinh viên sang phòng mẹ nấu nướngrất vui. Mẹ thì làm món nem của Việt Nam, còn các anh, chị làm món sùi cảo củaTrung Quốc. Sùi cảo là món ăn truyền thống của ngườiTrung Quốc. Cứ đến dịp tết, lễ nhà nào cũng làm món ăn này. Cách làm món sùi cảorất đơn giản, cần có bột mì pha nước rồi cán thành từng bánh nhỏ để bọc ngoài. Sauđó, băm nhỏ thịt lợn trộn với hẹ, mộc nhĩ, trứng gà hoặc ngô, cà rốt... và nêmgia vị vừa phải. Tiếp theo lấy bột mì đã cán đặt lên lòng bàn tay, xúc một thìathịt trộn cho vào giữa và gói lại. Nếu ai khéo tay sẽ tạo được rất nhiều hình đẹpnhư cái gối, bông hoa... Gói xong, đem bánh thả vào nồi nước sôi để chín vớt rađĩa. Sùi cảo khi chín ăn chấm với xì dầu, rau thơm, tỏi và ớt. Con thấy thếnào, món này có khó làm không? Khi nào về Việt Nam mẹ con mình cùng làm khao cảnhà ăn nhé. Con gái của mẹ khéo tay, chắc sẽ tạo được nhiều hình theo ý muốn.

Con của mẹ!

Tết Trung thu năm nay, mẹ không ở nhà,nghe nói bố đã mua cho con đèn ông sao, bánh nướng, bánh dẻo và cả hoa quả nữa.Con biết không? Mẹ đã được hưởng một cái Tết trung thu ởQuảng Tây thật đậm đà nét văn hóa truyền thống của người Trung Quốc. Buổi tối,khi thành phố đã lên đèn, mấy anh chị sinh viên rủ mẹ ra ngoài trung tâm thànhphố. Ở đây đã rất đông người, trẻ em, thanh niên, ngườigià... tất cả mọi người ai cũng hớn hở, vui tươi. Đêm hôm ấy, trăng tròn và rấtsáng. Mẹ đặc biệt ấn tượng với cách thả đèn hoa đăng ở nơi đây. Mẹ biết đèn nàycó từ thời Khổng Minh đấy. Cả bầu trời như sáng rực bởi ánh đèn. Mỗi đèn mangtheo một ước mơ, hoài bão bay cao mãi, xa tít tắp. Mẹ cũng mua một chiếc đèn vàghi vào đó dòng chữ "Hạnh phúc, tình yêu và nỗi nhớ". Con ạ! sốngtrên thế gian này ai cũng mong muốn có hạnh phúc, còn tình yêu nó không chỉ bógọn trong tình yêu nam nữ, mà nói rộng ra nó là tình yêu đất nước, tình yêu conngười, tình yêu thiên nhiên... và mẹ dành trọnnỗi nhớ cho quê hương, gia đình và con gái yêu của mẹ. Chiếc đèn mẹ thả, baycao rất cao.

Mẹ đến Quảng Tây công tác nên không có nhiềuthời gian để đi du lịch, nhưng có một lần lớp chuyên ngành tiếng Việt đi dã ngoạiở Ân Thành. Các anh chị sinh viên mời mẹ cùng tham gia. Mẹ đã đi cùng các anh,chị ấy, Ân Thành là một nơi "Non nước hữu tình" con ạ. Đó là một consông có nước trong xanh, giữa lòng sông thiên nhiên tạo những tảng đá lớn chắnthành một con thác nhỏ, người dân làm một cây cầu gỗ bắc qua sông nhìn dân dãmà đẹp. Hai bên bờ sông, người ta dựng những cái chòi nhỏ, làm chỗ ngồi đểkhách đến vui chơi, ngắm cảnh. Sau khi, ăn uống xong có thể đi bộ dọc bờ sônghoặc bơi thuyền trên sông. Ngồi trên thuyền ngắm cảnh sông nước mênh mang, núinon hùng vĩ mới thấy cảnh vật Quảng Tây tuyệt đẹp.

Bây giờ đã đang là mùa đông, ở Sùng Tả -Quảng Tây khá lạnh. Ở Việt Nam thời tiết chắc cũng lạnh rồi, con nhớ buổi sángđi học phải mặc áo ấm, đội mũ vào nhé. Sắp thi học kì I phải không con? Cố gắngôn bài, học bài thật kỹ trước khi đến lớp. Vào phòng thi phải bình tĩnh, tự tincon nhé. Mẹ chúc con thi đạt kết quả cao kỳ thi này. Mà con đã đăng ký thi họcsinh giỏi môn tiếng Anh rồi phải không? Học giỏi ngoại ngữ là tốt, cuộc sốngbây giờ rất cần điều đó. Con cũng rất thích học tiếng Trung hả? Mẹ thấy ở QuảngTây - Trung Quốc có môi trường học rất tốt. Nếu con muốn, sau này con có thểsang Quảng Tây du học con ạ. Mẹ sẽ là nhịp cầu để con tiếp bước trên con đườngphía trước.

Con yêu! Thưmẹ viết cũng đã dài, mẹ tạm dừng bút nhé. Để lần sau mẹ lại tiếp tục kể cho connghe nhiều điều về Quảng Tây. Nhận được thư của mẹ con đọc rồi hãy kể lại vớiông, bà và các thành viên trong gia đình. Con hãy kể với cả bạn bè của mình vềQuảng Tây để mọi người biết nét đẹp của thiên nhiên, cảnh vật, con người ở nơimẹ đang sống và làm việc.

Yêu con rấtnhiều!

    Mẹ của con

    Đỗ Thị Diễn

上一条:美籍外教 克里斯蒂娜•哈维(原文) 下一条:美籍外教 克里斯蒂娜•哈维

关闭

地址:广西崇左市江州区佛子路23号
电话:0771-7870945   传真:0771-7870799

欢迎扫描关注

广西民族师范学院官方微信